Một người có thể yêu nhiều người, đi nhiều con đường, ăn nhiều đồ ăn, uống nhiều nước trong đời.Nhưng cuối cùng chỉ có một người khiến bạn cười rạng rỡ nhất và khóc buồn nhất.
Chỉ có một cách là đúng đắn nhất. Chỉ có cơm và mì mới là linh hồn của món ăn. Đồ uống cũng có nhiều hương vị, nhưng thứ làm dịu cơn khát nhất thường là loại nước lọc thông thường nhất.Và người đó có thể rất bình thường, tầm thường nhưng lại là người hiểu bạn nhất và là người có thể ảnh hưởng đến cảm xúc của bạn nhất.
Có lẽ hạnh phúc không chỉ là sở hữu. Đôi khi từ bỏ một người để thỏa mãn người đó mới là hạnh phúc thực sự.
Hai người ở bên nhau, hành hạ nhau nhưng lại không chịu buông tay. Cuối cùng cả hai đều bầm dập, bầm dập nhưng vẫn chọn cách chia tay. Nếu biết trước kết cục là như vậy thì làm sao có thể kiên trì lựa chọn lúc đầu.
Điều duy nhất trong cuộc sống là tình yêu, không thể ép buộc.
Tình yêu gượng ép luôn khiến người ta tổn thương, lúc đó không biết trách ai.
Cuộc sống là một cuộc hành trình lang thang. Đến với nhau rồi chúng ta sẽ chia tay. Cuộc hội ngộ ngắn ngủi dẫn đến sự chia ly lâu dài.Người đi cùng ta có thể không hiểu ta, người sưởi ấm ta không phải lúc nào cũng ở bên ta.
Hãy để mọi thứ diễn ra theo đúng quy luật của nó và phó mặc mọi thứ cho số phận. Dù đó có phải là số phận hay không, hãy trân trọng số phận của bạn và đừng bám víu vào nó.
Cá không thể sống thiếu nước. Khi cá ở trong nước, cá không biết nỗi buồn của nước, nhưng nước có thể cảm nhận được nước mắt của cá.Cá dù có vui vẻ đến đâu cũng không thể thoát khỏi số phận ở dưới nước.
Và bạn và tôi có khả năng thay đổi vận mệnh của mình như thế nào.